21 tháng 2, 2014
KỸ LUẬT HỌC SINH QUAY CLIP “Thầy – Trò” ĐÁNH NHAU-
MỘT GỐC NHÌN KHÁC
Sau vụ hỗn chiến “ Thầy – Trò” đường tăng, trường THPT Nguyễn Huệ - Bình Định đã có thông báo họp kỷ luật (phê bình, kiểm điểm) em học sinh, người mà có công rất lớn đưa sự thật đen tối ra ánh sáng cho công luận được biết đó là em học sinh dùng điện thoại quay lại clip vụ việc thầy đánh trò.
Cấm mang điện thoại vào phòng học là đúng, nhưng trong trường hợp này nếu kỷ luật học sinh thì phải nhìn từ nhiều phía để thấy hết gốc cạnh giá trị và ý nghĩa của mọi việc làm của học sinh. Nếu chỉ nhìn vào hiện tượng học sinh mang điện thoại vào phòng học để kỳ luật thì cũng chưa xác đáng. Bởi lẽ, ngoài em học sinh đó nhà trường có biết còn bao nhiêu học sinh khác trong lớp hoặc lớp khác mang theo điện thoại vào lớp học? Chắc nhà trường đã biết, nhưng vì các em không sử dụng điện thoại để chơi Game hoặc gây mất trật tự nên nhà trường không xem xét kỷ luật. Vậy, em học sinh này trước đó cũng mang theo điện thoại như các em khác và cũng không chơi Game, không làm mất trật tự nên không thể kỷ luật em trong trường hợp này.
Nếu việc kỹ luật học sinh được tính bắt đầu từ lúc quay clip đánh nhau, thì Hội đồng kỷ luật quên rằng: Chiếc điện thoại của em học sinh đó được dùng trong trường hợp cần thiết và thực sự mang lại ý nghĩa thiết thực cho nhà trường và xã hội thì lẽ ra phải THƯỞNG sao lại PHẠT. Nếu Hội đồng kỹ luật đứng trên quan điểm nhìn nhận từ nhiều gốc độ thì em học sinh đó lẽ ra không phải bị xử lý kỷ luật.
Ngay cả thi tuyển sinh những năm gần đây, Bộ GD&ĐT còn cho phép thí sinh mang cả phương tiện quay phim vào phòng thi (phương tiện không có chức năng truyền dữ liệu để tránh làm lộ đề thi), chứng tỏ lãnh đạo Bộ GD&ĐT cũng rất cương quyết và ghi nhận vai trò quan trọng của chứng cứ tố cáo. Vậy, clip của em học sinh đó không phải là chứng cứ tố cáo hay sao, hay nhà trường xem đó là clip làm mất đanh dự, uy tín của nhà trường.
Cũng vì nguyên tắc cứng nhắc, cách hành xử thiên lệch và thái độ bưng bít, sợ trách nhiệm của một bộ phận các cấp lãnh đạo dẫn đến những cách giải quyết không xác đáng mà người có công thường bị thiệt thòi. Hẵn chúng ta còn nhớ rất nhiều vụ tiêu cực, sai phạm phơi bày được nhờ chiếc điện thoại thông minh rồi chứ! Vụ gian lận thi Tốt nghiệp THPT Đồi Ngô-Bắc Giang; THPT Quang Trung – Hà Nội…nhưng để rồi người tố cáo như thầy giáo Đỗ Việt Khoa, Phạm Danh Ngọc…phải chật vật đối phó khi bị cấp trên trách cứ, bị xã hội kỳ thị mà phải rời khỏi ngành để mưu sinh nghề khác…Thật buồn thay, đó là những con người lẽ ra phải được tuyên dương, khen thưởng nhưng họ lại phải đón nhận những thiệt thòi mất mát về bản thân và gia đình. Trong trường hợp này, tác giả cũng liên tưởng rằng em học sinh quay clip trong vụ việc nêu trên cũng đang chịu số phận tương tự. Khi đang ngồi trên ghế nhà trường, bản thân các em đã nhận được sự tráo trở, giả dối, mất công bằng từ những người thầy, người lãnh đạo rồi thì làm sao mà giáo dục được các em nếp sống, nếp nghỉ ngay thẳng, chân thành cho được. Giá như hôm đó không có clip của chiếc điện thoại thì mọi việc xem như huề cả làng: nhà trường không bị mang tiếng, thầy giáo cứ vậy mà ngày càng phát xít hơn, gia đình cũng đâu biết con mình đi học bị đối xử như thế và rồi em học sinh quay clip đâu bị kỷ luật…nhưng chắc chắn một điều: các em học sinh vẫn tiếp tục được ăn những TÁT TAI của thầy giáo, cuối năm nhà trường đạt danh hiệu THI ĐUA, các vị lãnh đạo cuối năm thì nhận được GIẤY KHEN – BẰNG KHEN... Thật nguy hiểm, khi mỗi chúng ta tự đang lừa dối mình và xã hội bằng những vỏ bộc trơn tru, bóng loáng đến nỗi chỉ có sự trợ giúp của công nghệ mới phát hiện ra được.
Nếu không có học sinh mang điện thoại vào phòng học thì đâu có phát hiện ra sự việc, vô tình đã tạo điều kiện cho một hành vi xấu của Thầy tồn tại đến báo giờ đây. Giá như hôm vừa rồi không có sự trợ giúp của chiếc điện thoại thì chắc chắn vụ việc không được đưa ra ánh sáng, và biết đâu đến một ngày nào đó sự bức xúc của các em không kiềm chế được dẫn đến án mạng thì sao, có ai nghỉ đến điều đó chưa ? Vậy, việc quay lại clip tố cáo là được hay mất? Được cái gì? Mất cái gì? Cái nào lớn hơn? Nếu chỉ nhìn gốc độ quy định của nhà trường thì kỷ luật học sinh là đúng, nhưng nếu nhìn gốc độ kết quả mang lại thì nên KHEN THƯỞNG cho em học sinh đó. Dung hòa giữa 2 điều ấy chúng ta phải xem xét sao cho cấn đối, hài hòa, có tình, có lý chứ đâu phải kỹ luật là xong.
Qua hình thức xử lý kỷ luật của nhà trường cũng có thể cho thấy sự dằn mặt, răn đe của lãnh đạo đối với học sinh không phải là các em mang điện thoại vào lớp mà răn đe cái tội quay clip. Bởi lẽ, nếu kỹ luật vì học sinh mang điện thoại vào lớp thì đã kỹ luật từ lâu, và kỹ luật quá nhiều em rồi. Vậy, lâu nay nhà trường đã kỹ luật học sinh nào với tội danh như vậy chưa (đã học lớp 11 chắc chắn nhiều học sinh mang theo điện thoại). Trong trường hợp này, chắc chắn rằng Ban lãnh đạo trường THPT Nguyễn Huệ đã triệt tiêu được ý chí phản biện, tinh thần và thái độ tích cực của các em. Điều đó có nghĩa từ thời điểm này, dù bất cứ một việc gì có xảy ra trái với đạo đức hoặc luân thường đạo lý trong nhà trường đều được cho qua, bị bưng bít và không học sinh nào dám phản ánh. Với cách thức và tư tưởng quản lý như vậy thì lấy đâu ra tính tự chủ, sáng tạo của học sinh; lấy đâu ra tư duy phản biện và thái độ cầu thị …
Tác giả hy vọng trong tương lai, những hình ảnh phản cảm như vụ việc vừa qua tại trường THPT Nguyễn Huệ - Bình Định chỉ còn xuất hiện trong câu chuyện của quá khứ mà thôi. Ngành Giáo dục cần hành động mạnh mẽ nhằm chấn chỉnh và khai tử những ung nhọt nhức nhối làm ảnh hướng đến hình ảnh cao quý vốn có của “ Giáo dục”. Các cấp quản lý phải phát huy hết trách nhiệm của mình theo đúng chức năng nhiệm vụ được giao để xã hội không còn đau lòng khi phải chứng kiến cảnh học sinh bị kỹ luật khi thu thập bằng chứng tố giác cái xấu.
Hy vọng, trách nhiệm, thái độ, ý thức của mỗi cấp quản lý, của mỗi người trong xã hội luôn hướng tới một mục tiêu: Xã hội văn minh, an lành và hạnh phúc.
Chúc cả nhà năm mới thắng lợi mới.
T.Thái
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét