23 tháng 12, 2013
TẬN CÙNG CỦA NỖI ĐAU VÀ SỰ BỨC XÚC.
Những bức xúc từ vụ Hôi Bia ở Đồng Nai vừa khép lại thì xã hội lại chấn động bởi vụ bạo hành trẻ em ở TP HCM. Từ vụ này đến vụ khác, từ lĩnh vực này đến lĩnh vực khác cứ tiếp bước nhau xuất chúng lộ diện đã cho chúng ta thấy được những gốc khuất phản ánh đạo đức xã hội của một bộ phận người. Đứa con là khúc ruột đứt ra của mỗi người, là niềm hạnh phúc vô bờ bến của mỗi cặp vợ chồng, là tài sản vô giá mà tạo hóa đã ban tặng cho con người, là mầm non của tương lai “Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai”. Những đôi mắt tròn xoe hồn nhiên ngơ ngác, những bước đi chập chững đầu đời của các cháu luôn cần được sự chăm sóc cẩn thận, tận tình để các cháu lớn khôn theo thời gian. Lẽ ra, các cháu luôn được sống trông môi trường tràn đầy tình yêu thương, nhân ái và chở che của người lớn. Tình mẫu tử là thiêng liêng và cao cả hơn hết, sự lớn lên từng ngày của trẻ luôn là niềm hạnh phúc, ước ao và mong chờ của tất cả mọi người từng đã nuôi con. Dù khó khăn đến đâu thì tình cảm và sự cưu mang của người mẹ dành cho con trẻ là vô bờ bến “Bên lạnh mẹ nằm, bên ấm con lăn”. Sự hy sinh là thế, và niềm hạnh phúc mông mõi là thế nhưng sự đối đãi của bảo mẫu lại quá phù phàng với các cháu. Nhìn cảnh tượng nhồi cơm, ép cháo các cháu của bảo mẫu thì không ai cầm được nước mắt và uất hận. Sự uất hận càng dâng trào khi những miếng cơm bị nôn ra lại được nhồi nhét trở lại, những thìa sửa không nuốt nỗi lại bị bịt mũi để ép vào.v.v. Thái độ vô cảm đến lạnh người và sự nhẫn tâm đến không tưởng của những con người được mang danh là bảo mẫu, được cho là đã trưởng thành về đạo đức, nhân cách và được rèn dũa trong môi trường giáo dục, đào tạo có bằng cấp, có bài bản thì không ai tin đó là sự thật. Thoạt nhìn tấm bằng thì ai cũng hài lòng về chuyên môn và yên tâm về đạo đức vì họ đã có võ bọc “Chuyên môn, bài bản”. Một quá trình được giáo dục ở phổ thông, bốn năm Đại học và mười năm trong nghề, hơn nữa bảo mẫu đang làm mẹ của 2 con nhỏ chừng đó yếu tố cũng đã đủ để bảo mẫu hoàn thiện nhân cách, đạo đức nghề nghiệp. Nhưng thay, cái mà bảo mẫu cho xã hội thấy chỉ là kết quả âm của quá trình giáo dục và tự hoàn thiện mình, vậy đến bao lâu nữa bảo mẫu mới là bảo mẫu đúng nghĩa.
Nhìn lại cuộc chiến không cân sức giữa bảo mẫu và các cháu, giữa những người có vũ khí trang bị là “bằng cấp, bài bản” với những con người mà những bước đi còn chập chững, không có khả năng tự bảo vệ mình trước những tình huống dù là nhỏ nhất đã cho chúng ta thấy sự đáng thương đến chừng nào. Những ai khi nhìn thấy những cảnh tượng này đều không thể cầm được nước mắt, bởi lẽ họ có một bầu nước mắt chứa chan cảm xúc để khi cần thì chia sẽ và cảm thông với sự đau thương của người khác. Chỉ những con người mà “nước mắt” đã biến thành “nước miếng” khỏa lấp trên vành môi điêu ngoa, ngon ngọt mới không làm được những điều lương thiện mà mỗi con người cần có.
Trong thời kỳ Trung cổ, những người mắc trọng tội mới bị đem ra nhục hình hay tra tấn, khi nghỉ đến điều này tác giả cứ liên tưởng rằng các cháu đang bị đối xử như thế. Nhìn những hành động của bảo mẫu: Tát tai, đè đầu, bóp mũi hoặc thả vào thùng nước…càng thấy sự vô cảm đến lạnh lùng mà không thể cảm thông. Lẽ ra bữa ăn của cháu phải được đầy đủ dưỡng chất, phải được nhâm nhi thưởng thức từng thìa cháo, đằng này…Người đời có câu nói “ trời đánh tránh bữa ăn”, với người lớn là thế thì tại sao với các cháu bảo mẫu lại vô tâm, tàn nhẫn đến vậy. Lẽ ra được ăn và ăn ngon là sự thích thú, hạnh phúc của các cháu nhưng các bảo mẫu đã tước đoạt và thay vào đó là những nhục hình vô tâm. Có lẽ, sống với bảo mẫu các cháu không ăn, không uống sữa mới là niềm hạnh phúc là thích thú; thà rằng nhịn đói còn hơn bị đánh đòn. Cũng rất may, trong vụ này chưa có cháu nào phải bị sặc cháo dẫn đến tử vong hay phải nhận thương tật vĩnh viễn.
Giá như không có sự vào cuộc của báo chí thì chắc cả cuộc đời của Bảo mẫu có lấy được một ngày làm người lương thiện hay không, hay là ngày càng ác độc hơn, càng nhẫn tâm hơn. Giá như các cháu phải sống trong môi trường giáo dục như thế đến những ngày mãn khóa học thì liệu rằng nhân cách, đạo đức các cháu có phát triển hướng thiện hay là các cháu lớn lên bị ảnh hưởng bởi khuôn mẫu vô tâm đó. Giá như những giọt nước mắt bảo mẫu được khơi chảy từ lâu để cho tâm hồn của bảo mẫu lan tỏa lòng vị tha và độ lượng thì còn đâu nông nỗi này. Giá như, giá như và giá như…Trong cuộc sống, sự quá đà không được thức tĩnh ở bất kỳ lĩnh vực nào đều có thể đưa đến những hệ lụy và hối hận khi đã nhận ra. Đến bây giờ khi đã nhìn đời qua những song sắt, những giọt “nước mắt” muộn màng và những cụm từ “ giá như” của bảo mẫu có thể được coi là giá trị thực về đạo đức, nhân cách hay không. Lau nay, nhưng giọt nước mắt đó đã đi đâu, hay là nó đã biến thành những giọt “nước miếng” mùi mẫn với gia đình các cháu để che lấp những vết bầm tím trên da hay những vết sẹo trên má các cháu.
Nhìn những cháu nhỏ chống lại sự đọa đày trong vô vọng bởi những con người có “học”, có “tuổi” nhưng không có “tâm” càng cho ta thấy sự giáo dục và tự giáo dục cần được thức tỉnh và hoàn thiện hơn. Vì mưu sinh cuộc sống, vì miếng cơm manh áo mà mỗi người mẹ phải đành gửi con mình cho người khác trong nom, sự kỳ vọng duy nhất của người mẹ vào các bảo mẫu chỉ là “sự chăm sóc tận tình dành cho các cháu”. Điều mong mõi đó có vẽ quá ư là bình thường nhưng thời gian qua đã có nhiều cơ sở giáo dục mầm non không làm nỗi. “Cái gương”, “cái giá” phải trả thời gian gần đây đã được nêu ra quá nhiều nhưng đã còn bao nhiêu người chưa học hoặc không chịu học. Dẫu biết “nhân vô thập toàn” nhưng không thể vì thế mà biện hộ cho những hành động không thể tha thứ ở một bộ phận người. Vì rằng, khi đã là “con người” thì nền tảng đạo đức, nhân cách, văn hóa cần và đủ tối thiểu cho cuộc sống xã hội là phải có. Tất cả những hành vi, biểu hiện đi ngược với thuần phong mỹ tục, đạo đức lối sống cần được cộng đồng xã hội lên án và loại trừ để xã hội vươn tới “nhân ái, độ lượng, anh lành và hạnh phúc”.
Những ngày của năm cũ sắp qua đi, mỗi chúng ta không ai có thể sống lại những thời khắc của quá khứ cả, dù rằng quá khứ chỉ xuất hiện trong hoài niệm của mỗi người, song những gì đã xảy ra đối với cơ sở mầm mon Phương Anh chắc hẵn đã để cho xã hội một dư âm không tốt, một khoảng lặng buồn khó phai. Hy vọng, những điều như thế và tương tự không còn tồn tại thực trong tương lai.
Chúc cả nhà đón một Noel tràn đầy ơn Chúa và mẹ Maria. Chúc một năm mới an lành, hạnh phúc. T.Thái
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét