31 tháng 12, 2013

KHOẢNH KHẮC ĐÁNG QUÝ

Thời khắc cuối cùng của năm 2013 đang được đếm ngược, mọi người đang háo hức đón nhận một sự mới mẽ đang đến gần. Thời gian trôi không bao giờ trở lại, trong mỗi chúng ta sẽ không bao giờ sống lại được với thời gian của năm cũ, và muôn đời nó sẽ là quá khứ hư vô. Dẫu biết, thời gian lúc nào mà chả là thời gian, nó trôi qua đời mỗi con người như một cách vô tình và không hề hối tiếc. Nhưng trong mỗi chúng ta, ai ai cũng có những hối tiếc cho riêng mình, vì thời gian luôn để lại những kỷ niệm thuộc về quá khứ mà ta không có thực. Khoảnh khắc còn sót lại của năm 2013 không còn nhiều, trong giây phút này mỗi chúng ta hãy chiêm nghiệm, hồi tưởng lại những gì tốt đẹp mà thời gian đã mang đến cũng như những sơ sẩy mà ta lỡ vướng vào để cho mỗi tâm hồn dạt dào cảm xúc. Giây phú này, mỗi chúng ta hãy hướng về nhau, hướng về một tập thể 93BB đầy kỷ niệm, để biết giá trị của những khoảnh khắc đáng quý của năm cũ. Chúc cả nhà vui vẽ, hạnh phúc tiễn biệt năm cũ và hân hoan đón chào năm mới trong niềm hạnh phúc – thắng lợi mới. T.Thái

23 tháng 12, 2013

TẬN CÙNG CỦA NỖI ĐAU VÀ SỰ BỨC XÚC. Những bức xúc từ vụ Hôi Bia ở Đồng Nai vừa khép lại thì xã hội lại chấn động bởi vụ bạo hành trẻ em ở TP HCM. Từ vụ này đến vụ khác, từ lĩnh vực này đến lĩnh vực khác cứ tiếp bước nhau xuất chúng lộ diện đã cho chúng ta thấy được những gốc khuất phản ánh đạo đức xã hội của một bộ phận người. Đứa con là khúc ruột đứt ra của mỗi người, là niềm hạnh phúc vô bờ bến của mỗi cặp vợ chồng, là tài sản vô giá mà tạo hóa đã ban tặng cho con người, là mầm non của tương lai “Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai”. Những đôi mắt tròn xoe hồn nhiên ngơ ngác, những bước đi chập chững đầu đời của các cháu luôn cần được sự chăm sóc cẩn thận, tận tình để các cháu lớn khôn theo thời gian. Lẽ ra, các cháu luôn được sống trông môi trường tràn đầy tình yêu thương, nhân ái và chở che của người lớn. Tình mẫu tử là thiêng liêng và cao cả hơn hết, sự lớn lên từng ngày của trẻ luôn là niềm hạnh phúc, ước ao và mong chờ của tất cả mọi người từng đã nuôi con. Dù khó khăn đến đâu thì tình cảm và sự cưu mang của người mẹ dành cho con trẻ là vô bờ bến “Bên lạnh mẹ nằm, bên ấm con lăn”. Sự hy sinh là thế, và niềm hạnh phúc mông mõi là thế nhưng sự đối đãi của bảo mẫu lại quá phù phàng với các cháu. Nhìn cảnh tượng nhồi cơm, ép cháo các cháu của bảo mẫu thì không ai cầm được nước mắt và uất hận. Sự uất hận càng dâng trào khi những miếng cơm bị nôn ra lại được nhồi nhét trở lại, những thìa sửa không nuốt nỗi lại bị bịt mũi để ép vào.v.v. Thái độ vô cảm đến lạnh người và sự nhẫn tâm đến không tưởng của những con người được mang danh là bảo mẫu, được cho là đã trưởng thành về đạo đức, nhân cách và được rèn dũa trong môi trường giáo dục, đào tạo có bằng cấp, có bài bản thì không ai tin đó là sự thật. Thoạt nhìn tấm bằng thì ai cũng hài lòng về chuyên môn và yên tâm về đạo đức vì họ đã có võ bọc “Chuyên môn, bài bản”. Một quá trình được giáo dục ở phổ thông, bốn năm Đại học và mười năm trong nghề, hơn nữa bảo mẫu đang làm mẹ của 2 con nhỏ chừng đó yếu tố cũng đã đủ để bảo mẫu hoàn thiện nhân cách, đạo đức nghề nghiệp. Nhưng thay, cái mà bảo mẫu cho xã hội thấy chỉ là kết quả âm của quá trình giáo dục và tự hoàn thiện mình, vậy đến bao lâu nữa bảo mẫu mới là bảo mẫu đúng nghĩa. Nhìn lại cuộc chiến không cân sức giữa bảo mẫu và các cháu, giữa những người có vũ khí trang bị là “bằng cấp, bài bản” với những con người mà những bước đi còn chập chững, không có khả năng tự bảo vệ mình trước những tình huống dù là nhỏ nhất đã cho chúng ta thấy sự đáng thương đến chừng nào. Những ai khi nhìn thấy những cảnh tượng này đều không thể cầm được nước mắt, bởi lẽ họ có một bầu nước mắt chứa chan cảm xúc để khi cần thì chia sẽ và cảm thông với sự đau thương của người khác. Chỉ những con người mà “nước mắt” đã biến thành “nước miếng” khỏa lấp trên vành môi điêu ngoa, ngon ngọt mới không làm được những điều lương thiện mà mỗi con người cần có. Trong thời kỳ Trung cổ, những người mắc trọng tội mới bị đem ra nhục hình hay tra tấn, khi nghỉ đến điều này tác giả cứ liên tưởng rằng các cháu đang bị đối xử như thế. Nhìn những hành động của bảo mẫu: Tát tai, đè đầu, bóp mũi hoặc thả vào thùng nước…càng thấy sự vô cảm đến lạnh lùng mà không thể cảm thông. Lẽ ra bữa ăn của cháu phải được đầy đủ dưỡng chất, phải được nhâm nhi thưởng thức từng thìa cháo, đằng này…Người đời có câu nói “ trời đánh tránh bữa ăn”, với người lớn là thế thì tại sao với các cháu bảo mẫu lại vô tâm, tàn nhẫn đến vậy. Lẽ ra được ăn và ăn ngon là sự thích thú, hạnh phúc của các cháu nhưng các bảo mẫu đã tước đoạt và thay vào đó là những nhục hình vô tâm. Có lẽ, sống với bảo mẫu các cháu không ăn, không uống sữa mới là niềm hạnh phúc là thích thú; thà rằng nhịn đói còn hơn bị đánh đòn. Cũng rất may, trong vụ này chưa có cháu nào phải bị sặc cháo dẫn đến tử vong hay phải nhận thương tật vĩnh viễn. Giá như không có sự vào cuộc của báo chí thì chắc cả cuộc đời của Bảo mẫu có lấy được một ngày làm người lương thiện hay không, hay là ngày càng ác độc hơn, càng nhẫn tâm hơn. Giá như các cháu phải sống trong môi trường giáo dục như thế đến những ngày mãn khóa học thì liệu rằng nhân cách, đạo đức các cháu có phát triển hướng thiện hay là các cháu lớn lên bị ảnh hưởng bởi khuôn mẫu vô tâm đó. Giá như những giọt nước mắt bảo mẫu được khơi chảy từ lâu để cho tâm hồn của bảo mẫu lan tỏa lòng vị tha và độ lượng thì còn đâu nông nỗi này. Giá như, giá như và giá như…Trong cuộc sống, sự quá đà không được thức tĩnh ở bất kỳ lĩnh vực nào đều có thể đưa đến những hệ lụy và hối hận khi đã nhận ra. Đến bây giờ khi đã nhìn đời qua những song sắt, những giọt “nước mắt” muộn màng và những cụm từ “ giá như” của bảo mẫu có thể được coi là giá trị thực về đạo đức, nhân cách hay không. Lau nay, nhưng giọt nước mắt đó đã đi đâu, hay là nó đã biến thành những giọt “nước miếng” mùi mẫn với gia đình các cháu để che lấp những vết bầm tím trên da hay những vết sẹo trên má các cháu. Nhìn những cháu nhỏ chống lại sự đọa đày trong vô vọng bởi những con người có “học”, có “tuổi” nhưng không có “tâm” càng cho ta thấy sự giáo dục và tự giáo dục cần được thức tỉnh và hoàn thiện hơn. Vì mưu sinh cuộc sống, vì miếng cơm manh áo mà mỗi người mẹ phải đành gửi con mình cho người khác trong nom, sự kỳ vọng duy nhất của người mẹ vào các bảo mẫu chỉ là “sự chăm sóc tận tình dành cho các cháu”. Điều mong mõi đó có vẽ quá ư là bình thường nhưng thời gian qua đã có nhiều cơ sở giáo dục mầm non không làm nỗi. “Cái gương”, “cái giá” phải trả thời gian gần đây đã được nêu ra quá nhiều nhưng đã còn bao nhiêu người chưa học hoặc không chịu học. Dẫu biết “nhân vô thập toàn” nhưng không thể vì thế mà biện hộ cho những hành động không thể tha thứ ở một bộ phận người. Vì rằng, khi đã là “con người” thì nền tảng đạo đức, nhân cách, văn hóa cần và đủ tối thiểu cho cuộc sống xã hội là phải có. Tất cả những hành vi, biểu hiện đi ngược với thuần phong mỹ tục, đạo đức lối sống cần được cộng đồng xã hội lên án và loại trừ để xã hội vươn tới “nhân ái, độ lượng, anh lành và hạnh phúc”. Những ngày của năm cũ sắp qua đi, mỗi chúng ta không ai có thể sống lại những thời khắc của quá khứ cả, dù rằng quá khứ chỉ xuất hiện trong hoài niệm của mỗi người, song những gì đã xảy ra đối với cơ sở mầm mon Phương Anh chắc hẵn đã để cho xã hội một dư âm không tốt, một khoảng lặng buồn khó phai. Hy vọng, những điều như thế và tương tự không còn tồn tại thực trong tương lai. Chúc cả nhà đón một Noel tràn đầy ơn Chúa và mẹ Maria. Chúc một năm mới an lành, hạnh phúc. T.Thái

17 tháng 12, 2013

La lành đùm lá rách-Tục ngữ Việt Nam

Đọc bài của bạn Thái mà cảm động, k93BB vẫn có nhiều con người chưa đánh mất đi bản sắc dân tộc mình. Thấy bạn bức xúc vì người "Hôi bia", thấy bạn hả hê vì họ bị trừng phạt mình cảm nhận được tấm lòng nghĩa hiệp, chính trực của một con người "giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha". Cho dù ta không làm được gì nhưng đó là những tình cảm nên có để thanh lọc cuộc sống ô trọc như hiện nay. Bạn yên tâm bên cạnh những con người "Hôi của" đó vẫn còn có những tấm lòng hảo tâm đã giúp đỡ anh hơn 220 triệu đồng để anh vượt qua hoạn nạn. Dân tộc Việt Nam ta, từ bao đời nay luôn có truyền thống đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau trong khó khăn hoạn nạn mà chúng mình đã được thầy cô truyền dạy thời học trò để bây giờ chúng ta có thể áp dụng vào cuộc sống. Dẫu đâu đó vẫn còn rơi rớt lại nhiều hiện tượng không tốt, không đẹp nhưng biết làm sao được, xã hội mà, người thế này, người thế khác, thế nhưng cái chính hãy tin vào Đảng và chính phủ, nhà nước chúng ta sẽ giải quyết tốt những vụ việc xảy ra để đưa đất nước mình ngày một hoàn thiện hơn, sánh vai với cường quốc năm châu như Bác Hồ thường mong đợi. Chuẩn bị bước sang một năm mới nữa rồi, chúc các bạn sức khỏe, hạnh phúc, chúc bạn Thái ấm áp hơn trong vòng tay yêu thương của chúa trong mùa noel này. ĐHiền.

13 tháng 12, 2013

MẤT - ĐƯỢC. Năm 2013 sắp qua đi, những tấm lịch cuối cùng của năm cũ đang ẩn mình về quá khứ hư vô, đánh dấu quá trình tiến hóa của lịch sử loài người. Song, những ngày qua cư dân mạng lại rất bức xúc về vụ hôi Bia ở Đồng Nai. Lẽ ra, đó là sự việc không đáng để bàn trong thời đại văn minh này nhưng nó đã trờ thành điểm nóng khi các cơ quan chức năng đã “truy tố” hành vi hôi Bia trước pháp luật. Không “ truy tố” sao được, khi người đi đường ngang nhiên hôi Bia tự nhiên như không có chủ, mặc cho Tài xế khóc lóc van xin. Trong giây phú đó sao nhiều người không động lòng trắc ẩn, không chia sẻ mất mát với người ta mà ngược lại, học xem như mình không có bổn phận và không phải việc của mình, “ ai chết mặc bây- Bia mình cứ lấy”. Đó là hệ quả của sự xuống cấp đạo đức, lối sống ích kỷ của một bộ phận người đã được nhắc đến nhiều nhưng xã hội chưa có cách phương cách để giáo dục. Hôm nay, vụ hôi Bia như là một tấm gương phản chiếu giá trị thực về sự vô cảm, nền tảng đạo đức bị xói mòn của những con người chưa được hoặc không được giáo dục tử tế. Bởi lẽ, bản chất của con người vốn đã luôn hằn sâu những đức tính ích kỷ, kênh kỵ và vô tâm. Nếu không may, khi được lớn lên trong một môi trường xã hội mà sự giáo dục đang còn nhiều bất cập, chiếc nôi giáo dục của gia đình cũng không được ngăn nắp, nề nếp…đã vô hình tạo điều kiện cho những bản tính xấu vốn có của con người ngày càng hằn sâu hơn, rõ nét hơn … Cái gì cũng có cái giá của nó, sự lớn khôn nào cũng phải trả học phí cả. Có thể xem vụ hôi của Bia ở Đồng Nai là một chuyện "xấu" nhưng đó là học phí để cho nhiều người thức tĩnh về nhận thức, nâng cao về đạo đức và điều chỉnh hành vi không tốt của mình (có thể cả những người đã hôi Bia và cả những người chưa hôi Bia). Bài học đó ít nhiều đã tạo được hiệu ứng trong xã hội, được thể hiện qua hai vụ lật xe sau đó: vụ lật xe Mít (Đồng Nai) và xe Sửa ( Quảng Ninh) khi không ai còn tư tưởng hôi của nữa mà người đi đường có thái độ giúp đỡ, hỗ trợ người bị hại. Người đời thường nói: “trong cái mất - có cái được”, thật đáng mừng khi với giá trị chỉ 300 triệu(bằng số tiền mất Bia trong vụ lật xe) để cho sự nhận thức về văn hóa, đạo đức, tình người của một bộ phận người dân được tốt lên như vậy là quá sức tưởng tượng. Tiếc thay, trong vụ này sự mất mát đó chỉ dành riêng cho người Tài xế nghèo mà không phải là chi phí của xã hội thông quá chương trình giáo dục. Tuy nhiên, sự mất mát của một cá nhân nhưng đã đem lại hiệu ứng cho toàn xã hội cũng là một điều đã được an ủi phần nào. Với tinh thần lá lành đùm lá rách, rách ít đùm rách nhiều...hy vọng những tấm lòng hảo tâm, đồng nghiệp và cơ quan chức năng quan tâm giúp đỡ cho người bị hại có điều kiện vươn lên sau mất mát. Hy vọng, Trong tương lai xã hội sẽ không còn chứng kiến những hành vi không mấy đẹp đẽ, những cảnh chướng tai gai mắt như thế nữa. Xin cám ơn những con người quả cảm, vì lòng tự trọng và tính nhân văn họ đã kịt liệt lên án những hành vi đi ngược với sự văn minh tiến bộ của xã hội. Xin chân thành cám ơn các trang mạng xã hội đã tích cực đấu tranh với cái xấu, truyền tải kịp thời những thông điệp tốt đẹp đến với tất cả mọi người. Xin cám ơn tất cả độc giả đã quan tâm và ủng hộ để diễn đàn luôn phản ánh đúng chuẩn mực đạo đức, lối sống và sự tiến bộ xã hội. T. Thái