31 tháng 5, 2013

Truyện mini cực ngắn

HẮN

Tôi và nó lớn lên từ nhỏ, ở một miền quê nước mặn đồng chua, vì nghèo mà thân nhau. Nó dễ thương, hòa đồng nhưng ít nói. Tôi hỏi sao không chơi cùng bạn bè, nó cười- tớ mặc cảm, vì nghèo-. Ba năm học trôi qua, bạn bè đều tìm cho mình một lối rẽ, còn nó vẫn thế, cứ trầm tư, tôi hỏi sao mày không đi ôn để thi tiếp. Nó cười: đi thi cho biết chứ không đi học, nhà nghèo. Nó cười chua chát. Tôi vào trường nhập học, nó tiễn đưa mắt nhìn xa xăm, buồn. Nghe tin nó sắp lấy chồng tôi hoảng hốt, gặp nó, nó cười: không đâu, tuyệt thực 3 ngày mẹ cho đi ôn để thi lại. Hú vía. Bốn năm Đại Học, mọi người mở rộng mối quan hệ vừa chơi vừa học, còn nó vẫn thế, suốt ngày đi giảng đường, tối đến ở nhà học, họp nhóm cùng 5 con vịt giời. Các chị cùng phòng, mọi người cùng chung cư khen nó: thật kiên cường. Các anh con trai thường bảo, nó thật dễ thương nhưng có trái tim sỏi đá. Góc học tập của nó có một cái tủ nhỏ, luôn khóa kín, ai cũng tò mò muốn biết nhưng chẳng ai khám phá ra, với mọi người nó là thần đồng thánh nữ. Ra trường, nó lột xác, xông xáo hoạt động trong mọi lĩnh vực, tôi ngạc nhiên, nó chỉ bảo: hết nghèo rồi, lại cười nhưng vô tư và hồn nhiên hơn. Một năm sau, nó tuyên bố, 25 tuổi mình có mối tình đầu- từ hai phía- một người bạn. Tôi lắc đầu ngao ngán, bây giờ là thế kỉ thứ mấy rồi bà cô già kia ! Nó giận không thèm chào. Một tuần sau thấy nó héo hon, tôi hỏi sao nó bảo: tao bị HẮN đá rồi, chắc có lẽ mình chẳng giàu có hơn ai. Lại trả lời chua chát.Lần đầu tiên thấy hắn khóc vì một người.  Từ đó nó có vẻ trầm tư, chính chắn hơn. Một tháng sau đó nó chấp nhận lời cầu hôn của một anh chàng - ngheo rớt mồng tơi -như nó, nó có vẻ thỏa mãn. Tôi lo sợ cho tương lai của nó, nó rất tự tin-tình yêu đến sau hôn nhân-Tôi bó tay không cản được.
Mười năm sau, tôi ngỡ ngàng, giữa trung tâm của thành phố,một ngôi nhà khá khang trang bề thế, có một chiếc xe con đỗ sát trước cửa nhà, hỏi ra mới biết đó là nhà của nó. Tay bắt mặt mừng nó mời tôi vào nhà bô bô kể chuyện: cũng nhờ giận HẮN chê mình nghèo mà tao làm nên sự nghiệp, giận đời lắm lúc cũng thấy hay, đó là động lực giúp mình sống tốt. Cuộc sống cần gì tiền, hai bàn tay cùng trí tuệ, ý chí nghị lực sẽ làm nên mọi chuyện, phương châm sống của mình: thắng không kiêu, bại không nản. Cảm ơn ông trời đã ban cho nó một nửa kia thật tốt để có thể vực nó dậy và sống tốt như bây giờ.
HTN

5 nhận xét:

Khóa 93 - Bồ Bản nói...

Cũng nhớ nó đọc áp dụng tốt 5 lựa chọn cuộc đời.

Khanhn.

Khóa 93 - Bồ Bản nói...

Cậu Khánh tinh tế thật!
OHiền

Khóa 93 - Bồ Bản nói...

Dì Hiền đang kể về ai ri bây ? HDoan

Khóa 93 - Bồ Bản nói...

Lộn tác giả rồi dì Huệ ơi,dì Hiền có tên đàng hoàng không phải "kẻ trộm"
ĐHiền

Quang Thien nói...

HTN la ai ma bi mat the?

Đăng nhận xét