27 tháng 6, 2012

Kỉ niệm của một thời lấm lem mực tím

Em đi rồi chùm phượng cuối mùa thi
Đỏ hoe mắt một buổi chiều chớm nắng
Nhấm chùm hoa không chua mà chát đắng
Bước chân tôi khập khiễng trước sân trường.

Trước mặt tôi là bóng chiều hoàng hôn
Sau lưng là cánh cửa phòng thi khóa vội
Những bàn ghế bảng đen ngập bụi
Tờ giấy vo tròn ném cuối giờ thi

Chỗ em ngồi còn kia
Vệt nắng dài in hằn lên ghế
Buổi sáng nào lần đầu đi trễ
vai run run tay lấm vệt dầu

Em đi rồi chùm phượng ở trên cao
Cứ cháy mãi những điều không nói hết
Nắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếc
 Giá ngày xưa..Thôi đừng nhắc ...Hạ tàn


Cái ngày này chúng ta đã xa gần 20 năm rồi, nhanh thật phải không các bạn. Nhớ lại mà cứ ngỡ như mới hôm qua, cái thủa hồn nhiên mà khờ dại. Nhưng có lẽ vì thế mà chúng ta mãi nhớ về nhau, không một chút tính toán, không một chút giận hờn, tất cả đều cuốn trôi theo dĩ vãng...giờ đây đọng lại trong kí ức mỗi người là tình thầy trò, tình bạn bè vô tư với những kỉ niệm. Mình vẫn nhớ dòng lưu bút mà Bạn Tuấn đã viết cách đây 19 năm: "Kỉ niệm không phải là buồn hay vui mà vì nó không bao giờ trở về với ta lần nữa". Qua đây mình cũng mong có được một buổi họp mặt thất đầm ấm, vui vẻ, có đông đủ thầy cô cùng bạn bè, mình sẽ là người xuất hiện ứng cử trước tiên trên ngôi nhà chung khi đọc được thông tin của trưởng ban liên lạc. CÁC BẠN CÙNG TRAO ĐỔI THÔNG TIN CHO VUI CỬA VUI NHÀ
Đặng Hiền

0 nhận xét:

Đăng nhận xét