Em đi rồi chùm phượng cuối mùa thi
Đỏ hoe mắt một buổi chiều chớm nắng
Nhấm chùm hoa không chua mà chát đắng
Bước chân tôi khập khiễng trước sân trường.
Trước mặt tôi là bóng chiều hoàng hôn
Sau lưng là cánh cửa phòng thi khóa vội
Những bàn ghế bảng đen ngập bụi
Tờ giấy vo tròn ném cuối giờ thi
Chỗ em ngồi còn kia
Vệt nắng dài in hằn lên ghế
Buổi sáng nào lần đầu đi trễ
vai run run tay lấm vệt dầu
Em đi rồi chùm phượng ở trên cao
Cứ cháy mãi những điều không nói hết
Nắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếc
Giá ngày xưa..Thôi đừng nhắc ...Hạ tàn
Cái ngày này chúng ta đã xa gần 20 năm rồi, nhanh thật phải không các bạn. Nhớ lại mà cứ ngỡ như mới hôm qua, cái thủa hồn nhiên mà khờ dại. Nhưng có lẽ vì thế mà chúng ta mãi nhớ về nhau, không một chút tính toán, không một chút giận hờn, tất cả đều cuốn trôi theo dĩ vãng...giờ đây đọng lại trong kí ức mỗi người là tình thầy trò, tình bạn bè vô tư với những kỉ niệm. Mình vẫn nhớ dòng lưu bút mà Bạn Tuấn đã viết cách đây 19 năm: "Kỉ niệm không phải là buồn hay vui mà vì nó không bao giờ trở về với ta lần nữa". Qua đây mình cũng mong có được một buổi họp mặt thất đầm ấm, vui vẻ, có đông đủ thầy cô cùng bạn bè, mình sẽ là người xuất hiện ứng cử trước tiên trên ngôi nhà chung khi đọc được thông tin của trưởng ban liên lạc. CÁC BẠN CÙNG TRAO ĐỔI THÔNG TIN CHO VUI CỬA VUI NHÀ
Đặng Hiền
27 tháng 6, 2012
26 tháng 6, 2012
THƯ NGỎ
THƯ NGỎ
(V/v tổ chức hội khóa học sinh năm 1990-1993 PTTH Triệu Phong nhân dịp kỉ niệm 25 năm ngày thành lập trường)
Kính gửi các bạn học sinh khóa học năm 1990 - 1993 trường THPT Bồ Bản.
Các bạn thân mến !
Chúng ta đã chia xa mái trường PTTH Bồ Bản 19 năm rồi đó, một khoảng thời gian quá dài, vậy mà chúng ta chưa tổ chức được một buổi gặp mặt toàn khóa trọn vẹn. Để có dịp gặp nhau ôn lại kỷ niệm xưa, sẽ chia cho nhau những buồn vui trong cuộc sống và để gặp gỡ tri ân quí thầy giáo, cô giáo đã cống hiến tuổi thanh xuân của mình dành cho chúng ta những kiến thức, kinh nghiệm cùng với những kỷ niệm trong những năm ở ngôi trường này, đồng thời gặp gỡ giao lưu với các thế hệ học sinh của trường, khóa học chúng ta tổ chức hội khóa nhân dịp Trường THPT tổ chức Lễ hội kỷ niệm 25 năm ngày thành lập trường là hết sức có ý nghĩa ( các hoạt động lễ hội của Trường gồm các hoạt động chính như: Gặp mặt cựu Thầy giáo, cô giáo, cán bộ, nhân viên và cựu học sinh các khóa; Hội diễn văn nghệ; Lễ kỉ niệm 25 năm thành lập trường… Dự kiến lễ hội sẽ diễn ra vào cuối tháng 8 năm 2012).
Theo dự kiến của Ban liên lạc lâm thời khóa học: tổ chức gặp mặt tất cả các bạn đã theo học từ năm 1990 đến 1993, có mời các thầy giáo, cô giáo là lãnh đạo nhà trường qua các kỳ, mời các thầy giáo, cô giáo đã tham gia giảng dạy chúng ta, vào thời gian tổ chức Lễ kỉ niệm 25 năm thành lập trường (Dự kiến 01 ngày vào cuối tháng 8 năm 2012), sau đó tổ chức một bữa liên hoan văn nghệ. Đồng thời có món quà kỷ niệm tặng nhà Trường và các thầy giáo, cô giáo từng giảng dạy, quản lý khóa học 1990-19934.
Để ngày hội khóa nhân dịp 19 năm sau ngày ra trường có ý nghĩa và thành công tốt đẹp, Ban Liên lạc khóa học xin dự kiến một số công việc như sau:
- Đối với các bạn đã tham gia khóa học tự thông tin cho nhau để cùng nhau hưởng ứng ngày hội của khóa học và ngày hội của Trường; đồng thời vận động, đóng góp về về mặt tài chính để cùng với Ban Liên lạc tổ chức ngày hội khóa thành công tốt đẹp (.
- Vì thời gian hạn chế, nên ngoài hình thức liên lạc trên kính mong các bạn liên lạc thật sớm với Ban Liên lạc lâm thời qua các hình thức và địa chỉ sau:
- Bạn: Phan Tư Cường: ĐTCQ: 0533890.665; DĐ: 0913.449.665; 0905228688.
- Bạn Đoàn Thị Huệ: ĐTCQ: 0533.584.666; DĐ : 0905.136.555.
- Bạn Phan Văn Thắng: DĐ: 0905.112.359
- Bạn Đặng Thị Hiền: DĐ: 0972.173.453
- Bạn Lê Mạnh Hợp Nhất: ĐTCQ; DĐ: 0983.353.048
- Bạn Phan Tuấn: DĐ: 0982.505.595
- Bạn Nguyễn Văn Phức: 0903.51.3355
- Trần Tại: DĐ: 0968.070.555
Mời các bạn xem thông tin trên Website của khóa học:
Ban Liên lạc lâm thời thiết nghĩ lễ hội hội khóa học 1990-1993 tổ chức vào dịp kỷ niệm 25 năm ngày thành lập trường THPT Triệu Phong là hết sức có ý nghĩa và ngày hội khóa có thành công tốt đẹp hay không là phụ thuộc rất lớn vào sự quan tâm và hưởng ứng nhiệt tình của các bạn. Ban Liên lạc lâm thời luôn trân trọng và mong muốn được đón nhận mọi sự quan tâm, chia sẻ và ủng hộ các bạn.
Chúc các bạn và gia đình sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt !
Triệu Phong, ngày 26 tháng 6 năm 2012
Khóa trưởng
Phan Tư Cường
15 tháng 6, 2012
O Huệ đi du lịch châu Âu về chưa?
O Huệ đi du lịch châu Âu về chưa?!? Lâu quá rồi không thấy O, O dạo này bỏ bê nhà cửa đấy, cỏ rác khắp vườn.
KN
KN
14 tháng 6, 2012
Blog có problem
Chào cả nhà,
Hôm qua Blog có problem gì đó (không biết ai có cấu hình, thay đổi gì không) mà không vào được trong thời gian dài.
Khánh đã phải bỏ đi một số thứ để cho nhẹ nhàng hơn, khi nào cần thì bổ sung vào lại.
Sorry bạn Thắng mình đã xóa mất article của bạn,
Thân mến!
Hôm qua Blog có problem gì đó (không biết ai có cấu hình, thay đổi gì không) mà không vào được trong thời gian dài.
Khánh đã phải bỏ đi một số thứ để cho nhẹ nhàng hơn, khi nào cần thì bổ sung vào lại.
Sorry bạn Thắng mình đã xóa mất article của bạn,
Thân mến!
1 tháng 6, 2012
Bơ Gạo
Tại một nơi xa xôi hẻo
lánh, có nhiều lời đồn đại rằng hoàng tử của đất nước sẽ đến thăm làng. Những
người luôn được coi là dân đen, tầng lớp thấp trong làng đều vui mừng, vì họ tưởng
như ngôi làng này đã bị lãng quên rồi.
Dân đen làm huyên náo hằng ngày kể từ khi họ nghe tin đó. Nhưng không có ai vui mừng và "kích động" bằng một người ăn xin trong làng. Vì không biết ngày hoàng tử đến, nên ngày nào ông cũng ngồi bên vệ đường, hy vọng hoàng tử sẽ cho ông ta nhiều tiền, ít nhất là để mua gạo đủ ăn.
Thực ra, người ăn xin có hai cái bơ sắt. Một cái để đựng tiền xin được, và một cái để đựng ít gạo của ông ta. Hằng ngày, người ăn xin vẫn ăn mặc rách rưới, tả tơi với hai cái ống bơ ngồi đó.
Và cuối cùng, không uổng công mong đợi, hoàng tử đã đến và đi vào làng. Khi thấy hoàng tử đi qua, người ăn xin vội chìa tay ra kêu lên:
- Xin bố thí cho kẻ hèn này!
- Hãy cho tôi bơ gạo của ông - Đó là những lời duy nhất hoàng tử nói.
Người ăn xin không thể tin được vào tai mình. Không có một lý do gì để một người giàu có nhất đất nước lại đi xin bơ gạo của một người ăn xin. Người ăn xin định từ chối, nhưng rồi sau khi xem xét lại, ông đổ bớt gạo ra khỏi bơ, chỉ đưa cho hoàng tử nửa bơ gạo.
Dân đen làm huyên náo hằng ngày kể từ khi họ nghe tin đó. Nhưng không có ai vui mừng và "kích động" bằng một người ăn xin trong làng. Vì không biết ngày hoàng tử đến, nên ngày nào ông cũng ngồi bên vệ đường, hy vọng hoàng tử sẽ cho ông ta nhiều tiền, ít nhất là để mua gạo đủ ăn.
Thực ra, người ăn xin có hai cái bơ sắt. Một cái để đựng tiền xin được, và một cái để đựng ít gạo của ông ta. Hằng ngày, người ăn xin vẫn ăn mặc rách rưới, tả tơi với hai cái ống bơ ngồi đó.
Và cuối cùng, không uổng công mong đợi, hoàng tử đã đến và đi vào làng. Khi thấy hoàng tử đi qua, người ăn xin vội chìa tay ra kêu lên:
- Xin bố thí cho kẻ hèn này!
- Hãy cho tôi bơ gạo của ông - Đó là những lời duy nhất hoàng tử nói.
Người ăn xin không thể tin được vào tai mình. Không có một lý do gì để một người giàu có nhất đất nước lại đi xin bơ gạo của một người ăn xin. Người ăn xin định từ chối, nhưng rồi sau khi xem xét lại, ông đổ bớt gạo ra khỏi bơ, chỉ đưa cho hoàng tử nửa bơ gạo.
Hoàng tử đổ gạo vào
túi mình, rồi cho tay vào túi và lấy ra một nắm vàng, bỏ vào đúng nửa bơ, bằng
với số gạo mà hoàng tử nhận được, rồi lại đưa cho người ăn xin. Hoàng tử không
bao giờ quay lại, còn người ăn xin thì suốt cuộc đời cứ băn khoăn tự hỏi: Điều
gì sẽ xảy ra nếu ông ta đưa cho hoàng tử cả bơ gạo.
Chúng ta không bao giờ
biết là chúng ta sẽ nhận được gì khi chúng ta cho đi. Và đôi khi, chỉ giữ chặt
nửa bơ gạo, có thể bạn đã bỏ lỡ cả nắm vàng cuộc sống trả lại cho bạn.
KN sưu tầm.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
