27 tháng 11, 2011

Kính gửi quý thầy cô k90-93

          Mải miết giữa dòng đời ngược xuôi vì cuộc sống mưu sinh và sự nghiệp, tất cả những đứa học trò thân yêu chúng em chưa một lần được trở về thăm ngôi trường xưa cho đúng nghĩa. Day dứt nhiều lắm thầy cô ơi! Dẫu vậy trong ngăn tim bé nhỏ chật chội những vui buồn của chúng em luôn có hình bóng của các thầy cô kính yêu, với những bài học vào đời dẫu nó không nhiều như những trang sách học. Ngày đó chúng em quá ngây thơ, hồn nhiên và quá dại khờ để thầy cô phải bận lòng suy nghĩ. Những giờ học văn buồn ngủ trốn học để thầy Trình k biết dạy ai ngoài 3 cô bé ngoan và nhút nhát. Thầy Thỉnh dạy sử nhưng hay đọc thơ với bài thơ tâm đắc "Những phút xao lòng", chúng em có hiểu gì đâu là "xao lòng" nhưng vẫn gật gù khen hay thầy nhỉ. Thầy thành dạy Địa mới ra trường nên hay bị chúng em quậy phá thế nhưng thầy vẫn cho điểm đều tay; Năm ngoái thầy cô bị bệnh chúng em(Thắng, Huệ, Hiền, Kiều, Nhung, Mến) có đến động viên, thầy vui lắm đấy!, cô Hoài nghiêm khắc khiến mọi người đều sợ nhưng chẳng bao giờ thuộc bài. Thầy Hùng dạy lí tận tâm với khẩu hiệu "ai không hiểu thầy sẽ dạy lại cho" nhưng những đứa con gái của chúng em vẫn ngơ ngác nhìn nhau k hiểu. Hai thầy giáo chủ nhiệm: Thầy Cường và Thầy Sĩ mỗi người một cá tính nhưng ai cũng nhiệt tâm với lũ học trò nghèo như chúng em. Có những buổi lao động vét mương ở Triệu Trạch bới cơm với muối vừng thầy trò ăn chung ôi sao mà ngon và ấm áp lạ! hương cơm nắm lá chuối vẫn theo chúng em suốt cuộc hành trình trong cuộc đời này. Thầy Phúc dạy giỏi nhưng hay đỏ mặt vì cô bé Huệ ngồi bàn đầu  chọc phá(sau này mới hiểu là k phải vì thầy nhóm máu baodung O). Thầy Hàm đã mất các bạn có biết không(Thầy Sĩ và chúng mình ở Quảng Trị có đi viếng đấy). Cô Hiền, cô Hương và nhiều thầy cô khác nữa chắc chắn sẽ không nhận ra chúng em nếu tình cờ gặp lại. Dẫu vậy bổn phận của người học trò là luôn nhớ đến công ơn của thầy cô. Một chút tâm sự của chúng em nói ra cho vơi nỗi lòng day dứt, để thầy cô hiểu được rằng công sức ngày xưa của mình không hoài phí phải không?! "Làm người thầy giáo như  người lái đò đưa khách sang sông, khách đi xa mấy ai nhứ về bến cũ" chúng em hiểu và muốn nói dẫu có muộn màng chúng em biết ơn và nhớ đến thầy cô nhiều lắm !!!
Hiền Đặng chấp bút.

2 nhận xét:

Khóa 93 - Bồ Bản nói...

Ui, Huệ là 1 cô học trò ngoan cơ mà, ai lại bảo Huệ chọc phá thầy, quá phạm thượng, hihi !

Khóa 93 - Bồ Bản nói...

Mấy bữa nay vào nhà, thấy có người ghé thăm thường xuyên những không để lại lời nhắn nào.

KhanhN.

Đăng nhận xét