27 tháng 11, 2011

HỒN QUÊ

"Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng...."
         Hẳn tất cả chúng ta ai ai cũng thuộc lòng mấy câu thơ trên của nhà thơ Đỗ Trung Quân. Từ thuở lên 5, lên 6 chúng ta đã được các anh các chị đọc cho nghe và rồi khi được đi học các thầy các cô đã dạy cho chúng ta biết về tình yêu quê hương, đất nước. Quê hương đã cho chúng ta tuổi thơ tươi đẹp với những kỷ niệm ngọt ngào phải không các bạn ?
Không biết mình đã nghe bài hát "Làng tôi" của nhạc sĩ Chung Quân bao nhiêu lần rồi nhưng cứ mỗi lần nghe đều dâng trào những cảm xúc riêng, miên man về làng quê và tìm thấy trong đó phảng phất một chút hồn quê của mình. Các bạn có thấy như vậy không ? Thực ra, làng của chúng mình không có cây đa cao ngất từng xanh, nhưng lại có những rặng phi lao xanh vút ngút ngàn với những sông sâu lơ lững vờn quanh; Làng chúng mình cũng có những mái tranh san sát kề nhau, bóng tre ru bên mấy hàng cau, đồng quê mơ màng... giản dị mà nên thơ quá các bạn ha !
         Quê chúng mình nghèo, nghèo lắm nhưng mà rất giàu tinh thần phải không các bạn ? Ở đó có biết bao bà mẹ khuya sớm tảo tần, chịu thương, chịu khó, lặn lội một nắng hai sương; những bà mẹ giàu lòng vị tha, ý chí kiên cường, hi sinh tất cả vì gia đình. Nếu được làm họa sĩ nét vẽ đầu tiên mình sẽ vẽ về quê hương với hình ảnh người mẹ kính yêu. Các bạn có còn nhớ không ? Ngày xưa, dù vất vã, thiếu thốn đến đâu cứ mỗi lần đón Tết Đoan Ngọ mẹ cũng phải cố dành dụm ít tiền  ( hoặc bớt ít thúng ló) để mua cặp vịt về cho cả nhà cùng ăn Tết. Nhớ biết bao hình dáng mẹ còng lưng đạp xe, chiếc nón lá bị gió hất tung ra phía sau với cặp vịt móc ở trước ghi đông luôn miệng kêu cạp cạp. Mẹ cố đạp còn gió Lào thì cố níu lại. Mẹ vật vã với gió Lào giữa cái nắng oi ả của buổi tháng năm cay nghiệt. Những hình ảnh đó cứ mãi theo con suốt cuộc đời " Mạ ơi, con vẫn dớ mãi mạ nờ !". Giọng quê miềng trọ trẹ, khó nghe nhưng mà đáng yêu, đáng quý và đáng nhớ lắm. Quên mần răng được những lần mãi chơi với đám bạn quên cả giờ ăn. Mạ vừa đi tìm vừa mắng yêu : " Cha qun ni đi mô mà chừ chưa về, để cơm ceng lắng hết rồi ". Ôi mỗi lần nhớ đến lòng mình chùng lại, lắng xuống rồi nao nao đến lạ. Hình ảnh quê hương từ góc chuối, bờ tre, hàng cau, giếng nước,...đến cái giọng nặng trịch như đôi vai mẹ  gánh chịu đã làm cho chúng ta dù đi đâu, làm gì cũng luôn nhớ về với một tình cảm thiêng liêng nhất. Vâng, "Quê tôi là bao nguồn yêu thương, quê tôi là bao nhớ nhung se buồn, là bao vấn vương tâm hồn người bốn phương ..."
         Cuối tuần, mình thường về quê cùng gia đình để thưởng thức cái không khí trong lành, để được nhìn màu xanh của cây lá, ngắm những con diều no gió trên những triền đê, để được lang thang trong những buổi chiều tà với những ráng vàng còn sót lại trên những rặng tre, để được yêu thương, che chở, vỗ về, để được vui cười thỏa thích không hề toan tính và để nhận ra rằng " cuộc đời đó có bao nhiêu mà hững hờ ..."!
                                Quê hương vời vợi tuổi thơ ơi
Mây trắng lững lơ một góc trời
Bờ tre, giếng nước con đò nhỏ
    Triền đê bãi cỏ nhớ chơi vơi ....!!!

                                                                 Đông hà, 27/11/2011
                                                                                 Huệ Đoàn

3 nhận xét:

Khóa 93 - Bồ Bản nói...

Một Bông Hồng cho những ai đang còn Mẹ!

Tết năm xưa, ui chao, với tui còn mãi là kỹ niệm, chắc rằng sau này con tui lớn, tui sẽ kể cho chúng nó nghe:
- Năm nào cũng vậy, gần đến tết là Ba mày đạp xe lên chợ Quảng Trị mua cho Mệ(Bà Nội) mấy quả dừa, mấy bó gừng rồi đem ra cắt lát đem về Mệ dầm, rồi làm mứt.

- Đi học về, Mệ chuẩn bị nếp sẵn, Ba mày lo đi rang (bung) một bao tải to tướng đem về làm khuôn đóng bánh khô.

- Chưa hết, Khánh con ra sau vườn rọc cho Mạ mấy thúng lá chuối đem vô đây để gói bánh tét, bánh chưng,

...

Quê hương ơi, sao mà thương đến thế!

Khóa 93 - Bồ Bản nói...

Huệ ơi, bài viết của Huệ hay lắm.

Nhưng Huệ thấy nó đẹp hơn đúng không?

Khóa 93 - Bồ Bản nói...

Đúng đó Khánh, cảm ơn nhé. Một người thợ cần mẫn xếp từng viên gạch để xây lên ngôi nhà ước mơ. HĐoan

Đăng nhận xét