Hoa phượng tàn xác phượng rụng ngẩn ngơ
Thảng thốt tiếng ve kêu, chiều lặng gió.
Ba lăm tuổi lòng bỗng quay quắt nhớ
Về sân trường tuổi mười sáu, mười lăm....
"Cha mẹ cho em một hình hài, thầy cô cho cả em cả kiến thức, và theo tháng năm em lớn lên, ai cũng mong sao em thành người."..câu hát ngày xưa và bây giờ cứ ngân nga mãi trong tâm hồn của những đứa trẻ chân trần lam lũ. ..Chúng mình đã lớn khôn, đã trở thành những ông bố, bà mẹ để rồi tiếp tục cuộc hành trình mà thầy cô, cha mẹ ta đã đi ngày xưa, đó là nuôi con lớn khôn, trưởng thành và mơ ước... Dõi theo bóng hình thân thương của các bạn k93 mình là người đầu tiên viết lời chào với các bạn, đây là bài viết thứ hai nhưng mình không xuất hiện. Mình nhớ các bạn nhiều, luôn tìm kiếm thông tin nhưng chỉ âm thầm lặng lẽ. Bạn Hoàng thật là giỏi nhớ cả danh sách họ tên k93...muốn nói chuyện thật nhiều nhưng không biết có ai nhớ đến nhau để mà tâm sự???. Mong các bạn hãy dành chút ít thời gian vào cuối tuần để trao đổi chút ít thông tin, gắn kết tình bạn bè sau 20 năm lưu lạc...Bạn Huệ thật vui và nhiệt tình với ngôi nhà chung, mình cũng dân văn nhưng phải thán phục cái biệt tài của dân kế toán. Chúc tất cả các bạn thành công mĩ mãn và luôn nhớ về nhau. Gợi lại cho các bạn nhớ về một thời "dễ nhuộm khó phai":
Góc sân trường lún sâu vì hầm hố,
Vai chúng em đỏ tấy rồi thầy ơi!
Gánh cả ước mơ đi đến cuối chân trời
Để hôm nay đến bên bờ xa lắc.
Trang thơ đầu mà em cầm bút viết,
Ơn thầy cô dạy em lớn thành người;
Ơn mẹ cha bạc mái đầu kuya sớm;
Ơn bạn bè nở nụ cười thật tươi......
5 nhận xét:
Nghe chất giọng là tui biết mụ Hiền rồi, mụ ra đây đi đừng làm anh hùng Núp goài tui đoán mệt, hihi :)
Đoàn Huệ
Ha ha . hom nay da thay Dang hien thi ra roi hi. vui roi, chuc ba con luon manh khoe, ghe tham va va co nhieu bai hay nhu HDoan va o no nghe.
Đúng, mọi người nên nêu danh tính. Cả khóa 93 mà cùng dùng danh tính chung thì khó mà đoán biết ai.
Nêu danh tính nhé.
Khánh ơi, sao giờ và ngày ở mục nhận xét này ko đúng ?
Huệ Đoàn
Uh nhỉ, để Khánh check lại.
Đăng nhận xét