31 tháng 5, 2013

Truyện mini cực ngắn

HẮN

Tôi và nó lớn lên từ nhỏ, ở một miền quê nước mặn đồng chua, vì nghèo mà thân nhau. Nó dễ thương, hòa đồng nhưng ít nói. Tôi hỏi sao không chơi cùng bạn bè, nó cười- tớ mặc cảm, vì nghèo-. Ba năm học trôi qua, bạn bè đều tìm cho mình một lối rẽ, còn nó vẫn thế, cứ trầm tư, tôi hỏi sao mày không đi ôn để thi tiếp. Nó cười: đi thi cho biết chứ không đi học, nhà nghèo. Nó cười chua chát. Tôi vào trường nhập học, nó tiễn đưa mắt nhìn xa xăm, buồn. Nghe tin nó sắp lấy chồng tôi hoảng hốt, gặp nó, nó cười: không đâu, tuyệt thực 3 ngày mẹ cho đi ôn để thi lại. Hú vía. Bốn năm Đại Học, mọi người mở rộng mối quan hệ vừa chơi vừa học, còn nó vẫn thế, suốt ngày đi giảng đường, tối đến ở nhà học, họp nhóm cùng 5 con vịt giời. Các chị cùng phòng, mọi người cùng chung cư khen nó: thật kiên cường. Các anh con trai thường bảo, nó thật dễ thương nhưng có trái tim sỏi đá. Góc học tập của nó có một cái tủ nhỏ, luôn khóa kín, ai cũng tò mò muốn biết nhưng chẳng ai khám phá ra, với mọi người nó là thần đồng thánh nữ. Ra trường, nó lột xác, xông xáo hoạt động trong mọi lĩnh vực, tôi ngạc nhiên, nó chỉ bảo: hết nghèo rồi, lại cười nhưng vô tư và hồn nhiên hơn. Một năm sau, nó tuyên bố, 25 tuổi mình có mối tình đầu- từ hai phía- một người bạn. Tôi lắc đầu ngao ngán, bây giờ là thế kỉ thứ mấy rồi bà cô già kia ! Nó giận không thèm chào. Một tuần sau thấy nó héo hon, tôi hỏi sao nó bảo: tao bị HẮN đá rồi, chắc có lẽ mình chẳng giàu có hơn ai. Lại trả lời chua chát.Lần đầu tiên thấy hắn khóc vì một người.  Từ đó nó có vẻ trầm tư, chính chắn hơn. Một tháng sau đó nó chấp nhận lời cầu hôn của một anh chàng - ngheo rớt mồng tơi -như nó, nó có vẻ thỏa mãn. Tôi lo sợ cho tương lai của nó, nó rất tự tin-tình yêu đến sau hôn nhân-Tôi bó tay không cản được.
Mười năm sau, tôi ngỡ ngàng, giữa trung tâm của thành phố,một ngôi nhà khá khang trang bề thế, có một chiếc xe con đỗ sát trước cửa nhà, hỏi ra mới biết đó là nhà của nó. Tay bắt mặt mừng nó mời tôi vào nhà bô bô kể chuyện: cũng nhờ giận HẮN chê mình nghèo mà tao làm nên sự nghiệp, giận đời lắm lúc cũng thấy hay, đó là động lực giúp mình sống tốt. Cuộc sống cần gì tiền, hai bàn tay cùng trí tuệ, ý chí nghị lực sẽ làm nên mọi chuyện, phương châm sống của mình: thắng không kiêu, bại không nản. Cảm ơn ông trời đã ban cho nó một nửa kia thật tốt để có thể vực nó dậy và sống tốt như bây giờ.
HTN

30 tháng 5, 2013

5 LỰA CHỌN CỦA CUỘC ĐỜI

Trong vô vàn lựa chọn mà đời người phải trải qua, không phải lúc nào chúng ta cũng đúng. Nhưng, trước những lựa chọn quan trọng nhất, việc đưa ra quyết định sáng suốt sẽ cho chúng ta một cuộc đời "thăng hoa" như mong muốn và ngược lại.
Đối với những người trẻ, điều này lại càng có ý nghĩa hơn bởi họ có cả một tương lai phía trước đang chờ đợi, mà việc đưa ra những lựa chọn đúng được sớm chừng nào lại khiến tương lai ấy rõ ràng hơn chừng đó.
1. Chọn LẼ để SỐNG
Lẽ sống chính là hoài bão và sứ mệnh của cuộc đời, là giá trị nền tảng, chuẩn hành xử của của chính mình. Xác định lẽ sống chính là trả lời câu hỏi: “Mình là ai, mình sống để làm gì, mình sẽ dùng cuộc đời của mình vào việc gì và việc đó có đáng để dùng hay không?”.
Xác định lẽ sống cũng chính là việc chọn cho mình lý do để sống (rốt cuộc ý nghĩa của cuộc đời mình nằm ở đâu) - được coi là “đích đến”, “bánh lái”, hay sẽ là “ma đưa lối, quỷ đưa đường” trong cuộc đời chúng ta. Đây là lựa chọn quan trọng bậc nhất, ảnh hưởng tới tất cả những lựa chọn còn lại. Không phải ai cũng chọn được đúng “đích đến” và “bánh lái” cho mình và hậu quả là cuộc đời của họ nhiều khi sẽ rất uổng phí hoặc vô cùng bi kịch. Con người sinh ra vốn dĩ là lương thiện, nhưng chọn lẽ sống khác nhau thì sẽ có những con người khác nhau, cuộc đời khác nhauvà số phận khác nhau.
2. Chọn NGƯỜI để LẤY
Phải bắt đầu lựa chọn này từ việc mình muốn có một gia đình như thế nào. Tình yêu là một phạm trù hoàn toàn mang tính cảm xúc nhưng hôn nhân lại có cả yếu tố lý trí. Lấy vợ, lấy chồng thì có lẽ ai cũng làm được (chỉ trừ những người không thèm lấy hoặc không tìm được người phù hợp). Tuy nhiên, không phải ai cũng tìm cho mình được một người vợ, người chồng, và đồng thời cũng là một người bạn đời!
Người ta hay nói là trong tất cả các kiểu bạn (bạn xã giao, bạn tâm giao, bạn tư giao, bạn tri kỷ...) thì chọn bạn đời là khó nhất. Khi chọn bạn đời, điều kiện cần là tình yêu thương nhưng quan trọng hơn là cả hai phải chia sẻ được lẽ sống và hệ giá trị suốt cả cuộc đời. Có thể khi cưới nhau, vợ chồng chưa thực sự là bạn đời, chưa xác định rõ lẽ sống, chưa có chung một hệ giá trị nhưng họ sẽ cùng thay đổi nhau và thay đổi chính mình để không chỉ là người chồng, người vợ của nhau, mà còn là người bạn trên hành trình còn lại của cuộc đời. Được như vậy, cuộc đời sẽ thăng hoa!
3. Chọn VIỆC để LÀM
Thực tế cho thấy đang có xu hướng chọn nghề và đổi nghề theo “mốt”. Nghề nào được gắn mác “thời thượng” là giới trẻ đổ xô vào tìm “vận may”. Thậm chí khi đã thành công với một nghề nào đó thì phần đông lại cùng tìm đến một nghề, đó là nghề chính trị. Thực ra, xã hội có nhiều đỉnh chứ không chỉ có một đỉnh là quyền lực: Trở thành một chính trị gia tài ba là một đỉnh; trở thành một nhạc sĩ lớn cũng là một đỉnh; trở thành một bác sĩ giỏi cũng là một đỉnh, trở thành một kiến trúc sư danh tiếng cũng là một đỉnh... Thực ra, làm một bác sĩ giỏi vẫn tốt hơn là làm một viện trưởng tồi, làm một giáo sư giỏi thì quan trọng hơn là làm một hiệu trưởng kém.
Thực ra, làm sếp hay làm lính, làm thầy hay làm thợ, làm quan hay làm dân, làm chủ hay làm thuê... đều không quan trọng, mà quan trọng là làm cái gì mà mình giỏi nhất, phù hợp với tính cách của mình nhất và tạo ra giá trị nhiều nhất (cả giá trị tài chính và giá trị xã hội).
Bên cạnh chọn công việc và nghề nghiệp phù hợp để làm,chúng ta cũng cần tìm cho mình một nơi làm phù hợp để gắn bó (công ty, tổ chức nào, ngành nào,lĩnh vực nào, vùng miền nào...). Điều này rất quan trọng vì công việc không chỉ là chỗ để đóng góp, mưu sinh mà còn là nơi để học tập và phát triển. Ngày nay, người ta bị ảnh hưởng bởi chính nơi mình làm việc nhiều hơn là nơi mình học. Cũng đều tốt nghiệp một trường đại học, đều học giỏi như nhau nhưng sau mấy năm ra trường sẽ có 2 cuộc đời khác nhau, 2 tương lai khác nhau mà nguyên nhân là vì đã có 2 lựa chọn về công việc khác nhau.
4. Chọn THẦY để HỌC
Sự học luôn là một trong những “sự nghiệp” quan trọng nhất trong cuộc đời của mỗi người. Dưới đây là 5 “người thầy” gần gũi và hữu ích nhất:
Thầy
Đây là những người thầy bằng xương bằng thịt, trực tiếp khai sáng trí tuệ và nuôi dưỡng tâm hồn cho chúng ta. Thầy thì có nhiều nhưng không phải ai cũng là người thầy đúng nghĩa, không phải ai cũng có thể dẫn dắt người học làm chủ quá trình học và khám phá thế giới vô tận của tri thức. Vì thế mà việc chọn đúng người để học, để tôn làm thầy có ý nghĩa quan trọng là vậy.
Sách
Sách là một trong những con đường dễ nhất, rẻ nhất và nhanh nhất cho sự học của mỗi người. Sách không chỉ là người thầy mà còn là người bạn tri kỷ, luôn tử tế, nhẫn nại, chờ đợi và chịu đựng chúng ta. Học từ sách là học từ những bộ óc vĩ đại nhất của loài người, là việc biến túi khôn của nhân loại vốn đã được đúc kết trong sách thành của mình. Chúng ta có thể đưa những người thầy vĩ đại nhất của thế giới, từ cổ tới kim, từ Đông sang Tây, về tận nhà để dạy cho mình, bất kể thời điểm nào mà chi phí nhiều khi chỉ bằng... tô phở.
Tuy nhiên, không đọc sách thì chắc chắn là không giỏi nhưng đọc sách nhiều cũng chưa chắc tạo ra giá trị. Vấn đề còn nằm ở chỗ chọn sách nào để đọc, đọc như thế nào và học được gì từ sách.
Kinh nghiệm
Trên đời này có những cái mà không trả giá thì không thể học được, nhưng cũng có những cái không cần trả giá cũng có thể học được. Cuộc đời chúng ta sẽ không thể tránh khỏi những thất bại, vấn đề là sau mỗi thất bại thì cần phải rút ra được những bài học để những thất bại tương tự không còn tái diễn trong tương lai. Có những người cho rằng, nếu muốn không thất bại thì tốt nhất là đừng có làm gì nữa, nhưng nếu vậy thì sẽ có một thất bại cực lớn khác, đó là thất bại cả cuộc đời. Để hạn chế thất bại và trả giá, cần phải học rất nhiều từ 2 “người thầy” đầu tiên (thầy và sách).
Nhân vật
Họ có thể là các bậc thức giả (để chúng ta học tri thức) hoặc những nhân vật có ảnh hưởng trong xã hội (học tinh thần, ý chí). Chính những câu chuyện thành công, thất bại, những trải nghiệm, tư tưởng, tài năng và nhân cách của họ sẽ là bài học quý giá cho mình trên con đường tự khai sáng bản thân mình và những người quanh mình.
Tuy nhiên, phải có năng lực thẩm định, biết mình là ai, biết ai là ai, cái gì là cái gì, nếu không thì sẽ vô cùng nguy hiểm, người đáng khinh thì lại trọng, người đáng trọng lại khinh.
Internet
Được coi là một trong những phát minh quan trọng nhất của thế kỷ 20, làm cho cả nhân loại thay đổi một cách sâu sắc và khác biệt hẳn so với những thời kỳ trước đó, Internet thực sự là công cụ hữu hiệu cho sự học của mỗi người. Thời đại Internet hình thành 2 loại người: “Công dân mạng” và “Sâu mạng”. “Công dân mạng” là những người sử dụng Internet như một công cụ để nâng cao kiến thức của mình, phục vụ cho công việc và cuộc sống. Còn “sâu mạng” là những kẻ phung phí phần lớn thời gian, sức lực của mình vào những trò tiêu khiển trên mạng hoặc phá hoại, có thể có “sâu cuốn lá” (game online), “sâu đục thân” (coi phim sex), “sâu chat” (tán chuyện gẫu); “sâu phá hoại” (hacker mũ đen)... Là “công dân mạng” hay “sâu mạng”, đó cũng là một lựa chọn quan trọng đối với người trẻ trong thời đại này.
5. Chọn BẠN để CHƠI
Nói đến con người là hàm ý tới con người xã hội với nhiều mối quan hệ đan xen, và cũng chính những mối quan hệ đó định hình chân dung một người. Chẳng hạn, phương Tây có câu: Hãy nói cho tôi biết bạn của bạn là ai, tôi sẽ nói bạn là ai. Còn ông bà mình, khi nhận xét về một người hoặc một nhóm người nào đó thì thường nói: “Mã tầm mã, ngưu tầm ngưu” hoặc “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” (ngoại trừ một số ít người quá đặc biệt, quá cá tính thì gần mực sẽ không đen, mà gần đèn cũng chẳng sáng).
Trong đời người, ngoài người bạn quan trọng nhất là bạn đời thì cần phải có bạn tâm giao, bạn thâm giao, thậm chí là bạn tri kỷ, chứ không phải chỉ có những người bạn hời hợt, quen biết xã giao, ngoại giao. Họ là những người cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, chia sẻ một hệ giá trị và những lý tưởng sống, giá trị sống. Dẫu vậy, họ có thể có những con đường khác nhau trên hành trình lập thân, lập nghiệp.
Có thể nói bạn bè chính là “tài sản” của mỗi người (“Giàu vì bạn, sang vì vợ”), là nguồn chia sẻ, động viên, hỗ trợ khi cần thiết. Song, như thế không có nghĩa là tận dụng bạn, lợi dụng bạn. Ngược lại, chơi với bạn cần phải xác định là để giúp bạn cùng phát triển và tiến bộ. Một tình bạn nếu được xây đắp trên tinh thần như vậy thì sẽ vô cùng bền vững và tốt đẹp.
Giản Tư Trung
khanhn

Nồi cơm của khổng tử

Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử

Thời Đông Chu bên Tàu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ ... Thầy trò Khổng Tử trên đường từ Lỗ sang Tề cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng. May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.

Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ. Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng "cộp" từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống thì thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ ... Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh ... rồi từ từ đưa cơm lên miệng ...

Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của người thầy. Khổng Tử thở dài, ngửa mặt lên trời mà than rằng: "Chao ôi! Học trò giỏi nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!"

Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ ...

Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.

Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: "Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước ...

Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ! Thầy nhớ đến cha mẹ thầy... cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ, các con bảo có nên chăng?

Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: "Dạ thưa thầy, nên ạ!"

Khổng Tử lại nói: "Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?"

Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: "Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch."

Khổng Tử hỏi: "Tại sao?"

Nhan Hồi thưa: "Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi ... nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em... Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi ... Bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!

Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: "Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Suýt chút nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!"

source: FLI
khanhn

28 tháng 5, 2013

Xây nhà

Chào cả nhà,

Raise ý kiến ra đây cả nhà cho ý kiến.

Nhà mới Khánh đang xây, sao cho thuận tiện nhất:

- Nếu dùng Blog, facebook một số người không vào được vì do nhà mạng ngăn một số trang mạng xã hội (cách này xây rất nhanh)
- Xây dựng web thì mọi người dễ dàng truy cập hơn, không bị cấm kị gì cả

Theo mình thì nên xây nhà theo phương án 2 để bà con không phải í ới gì.

Mọi người góp cho 1 số ý kiến hay.

P/s: Do hơi bận nên nhà đang xây dỡ dang, chờ cho ít thời gian nữa nhé. Sorry vì để mọi người mong chờ.

Khanhn

4 tháng 5, 2013

Tháng năm-mưa đầu hạ

Tháng năm đã về, nó mang theo một chút nắng, một chút mưa, một chút gió của miền Trung Quảng Trị quê mình. Ra đường màu tím mượt mà của bằng lăng bắt đầu khoe sắc, màu điệp vàng rực rỡ bắt đầu nở rộ khắp đường phố, lác đác đây đó là màu đỏ rực rỡ của phượng vĩ tháng năm, sân trường, góc phố râm ran náo nhiệt bởi  tiếng ve - dàn giao hưởng của mùa hè.Mình nhớ lại 20 năm trước, đây là khoảnh khắc không thể nào quên của tuổi hoc trò cuối cấp chúng mình, mỗi người một tâm trạng, mỗi người một ước mơ. Con đường tương lai phía trước mà chúng ta phải đi quá xa vời với biết bao thử thách. Cứ nghĩ đến cảnh phải chia tay bạn bè, không được đến trường để nghịch phá, không được gặp mặt những người bạn kết thân trong 3 năm học nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi. Mới đây thôi mà đã 20 năm, nhanh quá phải không các bạn. Nhìn lũ học trò của mình trầm tư bên sách vở, mình lại mỉm cười, kí ức ngày xưa lại hiện về, bài thơ mình viết cách đây 20 năm vẫn còn trong lưu bút trước giờ chia tay mình tặng lại các bạn đọc chút cho vui nhé:
Phượng hồng ơi đỏ chi mà dữ dội
Đốt lòng tôi cháy rực buổi xa trường.
Bằng lăng tím cho lòng ai vấn vương
Buồn trăn trở, yêu học đường xa cách.
Chùm điệp vàng báo hiệu giờ li biệt
Trời hỡi trời, nắng hạ đốt lòng tôi.
Ve sầu ơi chi thổn thức bồi hồi
Cho lòng ai chơi vơi chết lặng.
Sắp xa trường, nghe sao trống vắng
Khóc cho mày cho hạ cuối hạ ơi!


Luôn tiện đây mình báo cáo quỹ tài chính đã hoạt động trong thời gian vừa qua để các bạn biết luôn:
Mình đã chi cho các bạn với các hoạt động như sau, ai có ý kiến gì thì đóng góp:
Đám bạn Hưng: 300.000(Cường)
Mẹ bạn Vân: 400.000(Tuấn)
Thắp hương cho bạn Hưng 50 ngày và 100 ngày: 250.000(Tuấn)
Thăm bạn Vũ mổ: 300.000(Cường)
Đám ba bạn Quốc:380.000(Huệ)
Các bạn có kế hoạch gì chuẩn bị cho 20 năm gặp mặt thì sắp xếp nhé. Chào thân!
ĐHiền.