29 tháng 11, 2012

F5


Câu chuyện về hai hạt lúa

Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.
Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng gần đó.

Hạt thứ nhất nhủ thầm: “Dại gì ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn cả thân mình phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trú ngụ.” Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.

Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới.

Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi góc nhà bởi vì nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Lúc này chất dinh dưỡng chẳng giúp ích được gì- nó chết dần chết mòn. Trong khi đó, hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt. Nó lại mang đến cho đời những hạt lúa mới...

Đừng bao giờ tự khép mình trong lớp vỏ chắc chắn để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của bản thân mà hãy can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ - đó là sự chọn lựa của hạt giống thứ hai.


KhanhN st.

26 tháng 11, 2012

Cảm nhận về tác phẩm "Vần thơ kí ức"

Đứng trước một tác phẩm hay và đẹp, những người dân văn chúng mình thường có cảm xúc và muốn viết. Mạn phép tác giả cho mình có đôi lời cảm nhận, không biết có đồng điệu được với bạn hay không?
Ngày trước, đó là tác phẩm "Xưa và nay" của dì Huệ, mình cảm nhận trực tiếp qua cái nhìn và suy tưởng; Còn bây giờ, đọc bài thơ mình nhận ra "nhãn tự"(con mắt) thơ của tác phẩm. Xuyên suốt bài thơ mình thấy chữ"son" ở dòng cuối rất hay. Hiện lên trong lòng bạn đọc cả một kí ức đẹp nhưng buồn, ẩn chứa trong đó là tình cảm chân thành, sâu sắc mà bạn giành cho một ai đó theo tháng năm. Bất chợt mình nhớ đến bài thơ "Vô tình" của nhà thơ Bùi Minh Quốc:
Biết đâu đó trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau
Phút lơ đãng ngờ đâu để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu.
Tuổi thơ, với biết bao kỉ niệm đẹp, hồn nhiên, trong sáng; Chính vì lẽ đó mà những con người đã trưởng thành thường hay tìm về với kí ức để được tận hưởng những giây phút rất thực của lòng mình. Nhưng cũng chính vì quá ngây thơ, khờ dại ta đã lỡ đánh mất đi những tình cảm trong sáng, đẹp đẽ mà sau bao nhiêu năm bôn ba trong cuộc sống ta mới chợt nhận ra để bây giờ phải ngẩn ngơ nuối tiếc. Tìm được một tâm hồn đồng cảm, một trái tim đồng điệu với mình không phải dễ. Cũng như chúng ta thôi, bạn mới dễ kiếm, bạn cũ khó tìm. Có lẽ vì những cảm xúc chung đó mà ngôi nhà k93BB mới ra đời.Mình rất quý trọng và thực sự cảm động bởi những tấm lòng và những nghĩa cử cao đẹp của bạn bè chúng ta. Không hiểu lí do vì sao mà đôi bạn lỡ đánh mất đi những tình cảm trong sáng cao đẹp đó, để bây giờ chỉ biết sống trong hoài niệm. Nhưng theo mình đó cũng là một điều hay, vì nó sẽ là động lực giúp bạn có thêm niềm tin, nghị lực để sống tốt, vượt qua mọi trở ngại của cuộc sống đời thường; Nghĩ về nhau, về những điều cao đẹp, phần nào giúp chúng ta thanh lọc tâm hồn để trở nên hướng thiện hơn, sống cao thượng hơn. Hi sinh cho người mình yêu đó cũng là một nghĩa cử cao đẹp!
Chúc bạn vui, hạnh phúc và mong "ai" đó có thể cảm nhận được tình cảm chân thành, cao quý của bạn giành cho họ.
ĐHiền.

24 tháng 11, 2012

Cho một người k93BB

Vần thơ kí ức

Lạc vào kí ức một câu thơ,
Bên hiên nhỏ vẫn đợi chờ
Ấy ơi! Dù trong thổn thức
Mình viết vần thơ chia tay.
Để lại trong kỉ niệm một áng mây bay.
Hai đứa mình sóng bước,
Giữa ban trưa nóng bức
Tiếng cười giòn tan hòa lẫn cát vàng.
Tuổi thơ sang trang,
Hai chúng mình khôn lớn.
Tình yêu chợt bùng lên trong khoảnh khắc
Đọng lại mãi đến giờ
Tiễn bút đặt vần thơ
Một dấu son theo năm tháng
"Ai cũng có một thời, để thương để nhớ, ai cũng có một ngăn tim bé nhỏ, chật chội những vui buồn, để trang nhật kí nửa đêm, mực tím dòng sâu cạn..." . Để cho một thời ngủ yên nhé bạn yêu!?
HTN-Chúc ngôi nhà k93 luôn ấm áp hạnh phúc.

19 tháng 11, 2012

Chúc mừng thầy cô

Liên không biết các thầy cô của chúng ta có theo dõi blog của lớp không, nhưng qua đây L xin mạn phép gửi lời chúc mừng đến các thầy cô đáng kính lời chúc sức khỏe và hạnh phúc nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. L cũng xin gửi lời chúc mừng đến các bạn là nhà giáo lời chúc sức khỏe và thành đạt, luôn yêu nghề. Xin kính gửi đến quý thầy cô và các bạn bài thơ Lời ru của thầy L vừa sưu tầm với lời nhắn em rất yêu các thầy cô của em, em nhớ mãi thầy chủ nhiệm Nguyễn Cường, chúc thầy luôn luôn sức khỏe và thành đạt!

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.L-D

Chúc mừng các "Nhà giáo" của gia đình K93BB nhân ngày 20 - 11!
Chúc các bạn luôn luôn dồi dào sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt. Tiếp bước và dìu dắt những thế hệ đàn em thân thương đến với những bến bờ tri thức như các Thầy, Cô đã dìu dắt chúng ta!
[P.Thang]

17 tháng 11, 2012


Bài học 1
          Hai con bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai rất ư hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở to ra. Bồ câu trống ngẩn tò te.
Bài học rút ra: “thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn.
 
Bài học 2

          Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.
     Bài học rút ra: trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.

Bài học 3
          Quạ thấy chó ngậm khúc xương quá ngon, bèn đánh liều lao xuống mổ vào đầu chó. Bị bất ngờ, chó bỏ chạy để lại khúc xương. Quạ ngoạm lấy khúc xương nhưng nặng quá không tha nổi. Chó, sau khi hoàn hồn, thấy kẻ tấn công chỉ là con quạ nên quay lại táp một cú, quạ chết tươi.
   
(còn tiếp)
[Phan Thắng sưu tầm]

12 tháng 11, 2012

THƯ GIÃN
Gió lạnh đầu mùa bắt đầu tràn về, trời mưa lâm thâm, gió thổi xào xạc đã báo hiệu những ngày cuối năm đã đến gần. Ghé thăm nhà nhưng thấy ít người quá, chắc mọi người đang bận nhiều việc lắm. Thái có mấy mẫu chuyện thư giã cùng các bạn.

- Một ngày của tháng 11 năm nọ, trời lại mưa và lạnh như  mọi khi. Ông Chồng biểu Vợ khai trương hủ rượ rắn uống cho ấm, không ngờ hiệu quả của rượu đã rượu phát huy. Sáng hôm sau bà Vợ hớn hở sang nhà bà hàng xớm khoe " Nhà tui có hủ rượu rắn hay lắm, lâu nay tui ko biết". Sau khi nghe xong, bà hàng xóm đáp" Ửa, bây giờ bà mới biết hủ rượu nhà bà hả, Tôi đã biết nó đã lâu".

- Trên một chuyến tàu về quê ăn tết, có một cô gái đang cho đứa Con ăn, thấy con trẻ khó ăn , cô gái dọa cháu với người khách ngồi đối diện "Con ăn nhanh kẻo mẹ cho Bác ăn hết", đứa bé nghe lời mẹ liền ăn hết khẩu phần. Đến lúc cô gái cho Con Bú, thấy đứa bé mãi ko Bú và người mẹ cũng ko nói gì cháu; lúc này người khách ngồi đối diện nhắc nhở " Cô ơi, tôi đã gắng đợi đến 3 sân ga rồi mà sao không nghe cô nhắc cháu gì cả; Cô bảo cháu có ... ko để tôi còn biết mà chuẩn bị"

- Ở xóm nọ, có 2 đứa trẻ cùng trang lứa: Một bé đặt tên là THỚT, một bé đặt tên là L...; không may lớn lên 3 tuổi bé L... bị bệnh mà qua đời. Thấm thoát thời gian, bé THỚT lớn lên trông thấy phổng phao, mượt mà. Một hôm nọ, hai mẹ con THỚT qua nhà bé L... chơi,  nhìn thấy THỚT mà mẹ L... lại nhớ con mình. Trong cảm xúc thương con dạt dào, bà mẹ L...nói " giá như cái L.... nhà tôi nó không chết thì bây giờ nó to như cái THỚT nhà bà rồi"

T. Thái