28 tháng 7, 2012

'Dụng cụ' khống chế Adam của Eva

Khi Thượng Đế sắp hoàn thành việc khai sáng ra vũ trụ và loài người thì Ngài chợt nhận ra rằng còn sót lại hai vật trong túi càn khôn.
Khi Thượng Đế sắp hoàn thành việc khai sáng ra vũ trụ và loài người thì Ngài chợt nhận ra rằng còn sót lại hai vật trong túi càn khôn. Ngài quyết định phân chia cho Adam và Eva. Ngài phán:

- Vật thứ nhất giúp cho chủ nhân của nó có thể... tiểu đứng!

Adam thích chí:

- Thật ngộ nghĩnh, xin Ngài hãy ban nó cho con. Đây là một vật rất phù hợp với bản tính ưa hoạt động của đàn ông!

Eva mỉm cười xin nhường cho Adam vật ấy. Adam liền sử dụng "món đồ chơi" mới để phun nước vào thân cây, viết tên mình trên cát, vung vẩy vẽ các loại... rồng, miệng luôn cười hí hửng.

Thượng Đế và Eva cùng nhìn cảnh tượng ấy một hồi lâu, rồi Thượng Đế phán:

- Vật còn lại dĩ nhiên là thuộc về con!

Eva cất tiếng hỏi nhỏ nhẹ:

- Xin Ngài cho con biết vật ấy có tác dụng gì?

Thượng Đế trả lời:

- Adam đã không biết cách sử dụng dụng cụ của mình đúng mục đích, vậy dụng cụ của con sẽ dùng để "khống chế" dụng cụ kia!


KN sưu tầm.

16 tháng 7, 2012

Ký ức về một vầng trăng !

Trăng lên côi nớ rồi tề
Nói chi thì nói em về kẻo khuya...


         Đúng là vầng trăng kỷ niệm, ngày xưa những đôi lứa ở quê tôi thường hẹn hò nhau vào mùa trăng để cùng ngắm trăng, thề thốt và để mượn chị Hằng làm nhân chứng cho mối tình của họ. Trăng cứ vô tình theo chu kỳ hết đầy lại khuyết, nó đâu biết rằng vẻ đẹp nên thơ, dịu dàng của mình thật đáng yêu nhưng lắm lúc cũng thật đáng ghét, ... bởi cái chu kỳ 30 ngày ngắn ngủi, lòng vòng. Trăng chỉ đẹp khi đủ độ tròn và sáng. Mười sáu trăng chín, mười chín trăng ngọt, ... và rồi cái vẽ chín mộng, ngọt ngào bên ngoài của Nguyệt đã vô tình để lại 1 chấm than buồn khi nào không hay...


Trăng 19 có lần Anh đã lấy
Để thề rằng tình mãi đẹp như thơ
Có trăng nào tròn mãi để em chờ
Nên đành để mối tình đầu dang dỡ, ...?!


Đôi lúc, có chàng trai nào đó vô tình ngõ lời người yêu vào đêm trăng không tròn làm đánh mất  những tình cảm đã dày công dành dụm để rồi than thở:


Sao Anh lại ngõ lời,
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn


...
        Với tôi, trăng là cả một tặng vật quý giá mà thiên nhiên đã ưu ái ban tặng cho con người, đặc biệt là những đứa lớn lên từ chân đất như tôi.  Quê tôi thời đó cứ đến mùa trăng nhà nhà ai cũng đợi trăng lên để dùng bữa. Nhớ lắm những lúc cả nhà cùng ngồi ăn tối dưới trăng. Vầng trăng lắm lúc cũng nghịch ngợm, thỉnh thoảng núp sau những rặng tre và rồi anh em bọn tôi gắp phải đũa nhau ở đĩa rau muống luộc. Tô nước luộc rau trong vắt sóng sánh ánh trăng tỏa mùi chanh vắt thơm lừng, đã theo tôi suốt cả cuộc đời.
      Bọn tôi đợi trăng về để được chơi đêm. Những đứa con nít quanh xóm hè nhau lại để chơi những trò chơi dân gian. Nhớ nhất là vào mùa gặt, tối đến mỗi đứa một cái áo rơm chơi trò trốn tìm mà chẳng biết ngứa là gì. Mùi rơm rạ thơm lừng dưới ánh trăng tan. Người dân quê tôi ai cũng lớn lên cùng trăng như thế.
     Trăng thơ ngây, nghịch ngợm những lúc vui đùa cùng bạn bè. Trăng dịu dàng, thơ mộng lúc ngồi ngắm một mình. Sẽ chẳng bao giờ quên được ánh trăng bàng bạc quyện hương cau nồng nàn. Hoa cau rụng trắng một góc vườn, hương cau thơm ngát tỏa khắp không gian tràn ngập ánh trăng. Chao ôi, cứ mỗi lần nhớ lại thấy tiếc những khoảnh khắc như thế. Bạn đã bao giờ sở hữu một không gian thư thế chưa ? Hãy thử đi nhé, tuyệt vời ! Tiếc rằng không đủ tài năng như Beethoven để tả ánh trăng bằng bản Sonata Ánh trăng cho mọi người cùng thưởng thức, dù sao được ngắm và tự mình cảm nhận cũng sẽ thú vị hơn rất nhiều. Mọi người cố gắng thử nhé ! Thật không may mắn cho những ai lớn lên ở chốn thị thành không một lần được chiêm ngưỡng ánh trăng quê... bạn nhỉ ?!


Huệ Đoàn

14 tháng 7, 2012

kho vi nhau

Thiện mời nhậu nghe